Silent Sea

Biển lặng

 

Em hòa biển xanh với nắng vàng…

Chậm màu nắng soi rọi tâm hồn em…

Ngày bình minh lên rực rỡ khôn cùng…

Đường chân trời mất hút nơi xa ấy…

Mình em chết lặng nơi cát vàng tái tê…

:—:

Thả lềnh bềnh hồn em phiêu đãng…

Tìm chút anh nơi đáy biển sâu thẳm đó…

Có lúc nào anh nhớ tới em?

:—:

Ngước mặt nhìn lên thấy trời cao rộng…

Có chợt thoảng qua mây trắng bồng bềnh…

Thảng gió ngàn, chú chim nhỏ hoảng hốt…

Vội xua tay lùa đi đợt nước nhẹ…

Lỡ dỡ rồi đành phụ nhau từ đây…

:—:

Chìm dưới làn nước mát mơn man…

Không ánh sáng không bờ vai anh nữa…

Hoài sâu mãi em không thấy lối đi…

:—:

Biển xô sóng xóa nhòa chân em…

Ngày trôi qua cũng không còn vẹn nguyên…

Nhạt nhòa dáng anh, sóng đập đá đùa vui…

Vỏ sò anh trao em ngày ấy…

Đã theo sóng mà đi rồi…

:—:

Ngày hè về biển dâng sóng mịt mùng…

Bé nhỏ mình em hòa vào biển xanh…

Hòa kí ức vào đêm tĩnh lặng…

Hòa tiếng kêu gào vào đại dương rộng lớn…

Hòa nước mắt vào tim em đỏ rực…

:—:

Vô tình lùa đi dòng kỉ niệm…

Trả lời em, biển dập dềnh gợn sóng…

Vô tình bao phủ em màu đen tĩnh lặng…

Đã mất rồi, ngày đó ta có nhau…

Thảng thốt em gục giữa biển đêm…

:—:

Có gió thoảng, em nghe lời hối tiếc…

Một đường thẳng không lối quay về…


Lose

Lạc

Em lạc bước nơi con đường xa lạ…

Lạc nắng vàng lạc cả ngày xanh…

Ngỡ lá đùa vui ngỡ hàng cây dẫn lối…

Gió lùa đi rồi em lạc lối giữa tim ai…

_O_

Biết nhau đâu, ta là người xa lạ…

Lạc dòng người tấp nập mang em đi…

Chỉ là mắt lừa chân anh lạc bước…

Đến bên em dịu dàng mưa khẽ rơi…

_O_

Yêu nhau rồi ta lạc ngày lại đêm…

Lạc vòng tay anh lạc tóc anh nồng nàn…

Lạc dáng anh lạc cả trái tim mình…

Em lạc lối anh lại dẫn em đi…

_O_

Rồi lạc nhau giữa dòng đời bất tận…

Lạc mất anh giữa muôn trùng xa ấy…

Lạnh mình em đêm vắng dưới cơn mưa…

Bóng thẩn thơ lạc bước đưa em về…


[ Shortfic ] Day Sunshine

[ Short Fic ] Ngày Nắng

 

Author: Sapphire

Disclaimer: Ngày hè đó chói chang…

Rating: T

Category: Man mác buồn~

Summary: Gió đem em đi tới miền xa mãi… Nơi đó có nắng…

Note: Let’s feel!

1.

            Ta gặp nhau vào ngày nắng đó…

            Nơi áng cây ngô đồng mùa hạ…

            Nơi phượng đỏ rợp lối ta đi…

            Nơi hoa giấy rải dọc lối ta về…

            Em còn nhớ ngày nắng vàng mùa hạ…        

            Tiếng gió vù qua vi vu vui tai đến lạ…

            Trên lưng tôi em ngân nga bài ca ấy…

            Không đủ nhịp cũng chẳng có vần…

            Nhưng tôi lại rộn ràng nghe em hát…

            Và rồi bỗng chốc tan thành mây ảnh…

            Giờ đây bóng em đã khuất xa tôi mãi…       

2.

            Bản concerto không tên…

            Tôi nâng phím đàn đệm giữa đêm vắng…

            Ánh đèn ảo mộng hắt giữa bóng tối dày đặc…

            Tôi thẫn thờ nhìn về nơi xa ấy…

            Nhắm mắt gọi tên em…

            Cố chấp tìm em trong vô vọng…

            Điệu nhạc ấy mãi không vang bên tai tôi nữa…            

            Bước chân em cũng mãi tan theo màu mây…

            Hóa ra nhạc cũng theo người mà đi rồi…

3.

            Chiều muộn bên biển…

            Sóng trắng xóa một màu…

            Ly latte cũng hòa với màu biển…

            Em đã ngã gục từ lúc nào…

4.

            Hương vị biển đó hòa với em…

            Giờ tôi thấy cũng thật nhạt nhòa…

            Hoài vọng tưởng sẽ không quên…

            Hóa ra biển vô tình đem đi mất…

            Kí ức em trong tôi phai nhạt dần…

            Cứ ngỡ mới ngày hôm qua…

            Hóa ra cũng hơn nửa kiếp người…

5.

            Chờ đợi là một công việc nhàm chán…

            Đến khi tôi có em…

            Và hàng ngày đợi chờ…

            Giữa cái được cái mất…

            Tôi chỉ dám níu giữ…

            Rồi cầu nguyện em quay về bên tôi…

            Cánh hoa rơi lả tả…

            Thoảng chốc gió cuốn đi xào xạc…

            Hóa ra em đã đi xa lắm rồi…

6.

            Tôi khao khát nhìn thấy em…

            Chạm vào em…

            Nhưng cũng chỉ là khao khát…

            Ngày đó nắng rạng khuôn mặt em…

            Tôi gạt nắng đưa em đi…

            Đôi mắt em nhìn tôi ảm đạm sâu thẳm…

            Vẻ buồn đẹp đến nao lòng…

            Hóa ra khi buồn mắt em đẹp đến thế…

7.

            Trái tim sớm bóp nghẹt…

            Thà vô duyên vô phận…

            Còn hơn hữu tình vô duyên…

            Váy trắng tinh khôi giữa lễ đường…

            Lại ướt thẫm màu rực đỏ của máu…

            Em khụy xuống chân tôi…

            Rồi mỉm cười rực rỡ như tia nắng mặt trời…

            Hóa ra màu trắng cũng tang thương đến thế…

8.

            Đường ướt đẫm màu mưa…

            Tôi nhớ bàn tay em lạnh toát…

            Tôi nhớ đôi môi em băng giá…

            Hòa với trái tim nóng rực của tôi…

9.

            Xích đu cũng ngừng đưa đẩy…

            Nắng vẫn rực rỡ như ngày ấy…

            Gió vẫn không ngừng réo rắt…

            Duy chỉ có người là không còn…

            Bóng tôi mải mê nghịch với đất…

            Còn bóng em đã sớm dạo chơi nơi thiên đường…

10.

            Ngày nắng về rực rỡ sau hàng cây…

            Nắm tay em trên đường đời bất tận…

            Tưởng vô cùng hóa ra hữu hạn…

            Năm tháng vô tình vùi lấp dáng em…

            Lời hứa năm đó thoảng qua không rõ nét…                   

            Cũng hóa thành một mảng mơ hồ…

            Liệu có chút nào em ghi nhớ?

            Nói với em…

            Trọn đời yêu không đủ…

            Trọn kiếp yêu không toàn…

            Liệu chờ em còn có kiếp sau?


[ Short Fic ] – Change

 

[ Shortfic ] Thay Đổi

Author: Sapphire

Disclaimer: Tặng cho những tâm hồn cô đơn… những tâm hồn luôn tìm kiếm chút ấm áp cuối đông…

Rating: T

Category: Sad.

Summary: Có khi nào… tôi sẽ là một con người khác?

Note: Chỉ là có cảm giác muốn viết cái gì đó ngắn một chút…

Đã bao lâu rồi?… Tôi không cảm thấy như thế?…

Cảm giác muốn bên cạnh một ai đó…

Muốn quan tâm… Khao khát được chạm lấy…

Tôi không rõ là bao lâu… Nhưng có lẽ là quá lâu rồi…

Cái cảm giác ấy… Chưa từng mãnh liệt… Cũng chưa từng trỗi dậy như vậy…

Xe chạy… Gió phần phật luồn qua áo…

Dòng người qua lại đông đúc… Mình tôi lang thang…

Trời đen kịt không gợn sóng…

Chiều mây mưa âm u… Lạnh…

Tôi chợt nghĩ đến cậu…

Có chút nhớ… Có chút giận hờn…

Có chút ghen tuông thảng qua…

Dù biết là đang tự làm khổ bản thân…

Tôi vẫn ngoan cố nhớ đến cậu…

Dù biết là sẽ mệt mỏi…

Nhưng tôi vẫn nghĩ đến cậu…

Cậu giống như điểm sáng…

Trong bóng đêm mịt mù…

Bùng lên cho tôi chút hơi ấm…

Rồi tắt lịm để cho tôi luyến tiếc…

Bộ mặt của tôi… Có lẽ ngày càng dày rồi…

Đến nỗi… Cậu cũng không nhận ra…

Rằng con người của tôi…

Con người tôi…

Thật sự… Rất yếu đuối…

Tôi nhìn đời bằng đôi mắt ấy…

Đôi mắt giễu cợt…

Tôi nhìn mình bằng đôi mắt ấy…

Đôi mắt đượm buồn…

Cuộc sống tôi là một màu đơn lẻ…

Chìm trong những điệu nhạc Rap chóng mặt…

Cuộc sống tôi là sự bất mãn…

Chìm trong thế giới bóng đêm mịt mùng…

Cuộc sống tôi là sự chán nản…

Chìm trong tương lai vô định không lối về…

Đôi lúc tôi khóc…

Đôi lúc tôi mệt mỏi…

Đôi lúc tôi cần một bờ vai…

Cho dù tôi là một thằng con trai…

Cũng bởi vì tôi là một thằng con trai…

Cho nên tôi ngu ngốc…

Tôi dồn nén…

Mọi thứ chất đầy trong trái tim…

Đầy đến mức…

Tôi khôn g hiểu rõ được…

Tại sao lại đầy như thế…

Là tôi đa tình…

Hay do tôi quá cố chấp?

Quá khứ tôi không có cậu…

Hiện tại tôi nhìn thấy cậu…

Nhưng có lẽ…

Có lẽ sau này…

Tôi với cậu là hai đường thẳng song song…

Có người nói với tôi…

Rằng tôi hãy thả lỏng…

Có người nói với tôi…

Rằng hãy tấn công cậu…

Có người nhắn tin rằng…

Hãy bắt lấy cơ hội…

Nhưng cậu làm tôi cảm thấy mịt mờ…

Cậu muốn tôi chờ đợi?

Cậu muốn tôi hiểu cho cậu?

Hay là một điều gì đó mà cậu đang giấu kín?

Tôi cảm thấy khó thở… mỗi nơi có dáng cậu…

Tôi cảm thấy mệt mỏi… mỗi nơi có tiếng cậu…

Nhưng tôi vẫn không thể không chú ý tới cậu…

Dù trông tôi thờ ơ…

Nhưng tôi luôn quan sát cậu…

Cậu muốn gì?

Cậu cần gì?

Cậu thích gì?

Mọi thứ… tôi đều muốn biết… muốn rõ hơn về cậu…

Nhưng đến cơ hội…

Cậu cũng dập tắt của tôi…

Khiến tôi chán nản…

Tôi lao trên con đường vắng lặng…

Gió tạt vào mặt…

Mặc cho phía trước có là nguy hiểm…

Tôi vẫn đâm đầu rồ ga…

Tôi không quan tâm…

Tôi không để ý bất cứ thứ gì…

Mưa có dữ dội hơn…

Tôi vẫn cứ chạy…

Buốt giá…

Tôi không biết giác quan của mình có còn hoạt động hay không…

Nhưng…

Chút lạnh này chẳng thấm vào đâu…

Tôi nghe tim mình băn khoăn…

Nghe tim mình xao động…

Chết tiệt…

Tôi lại nghĩ tới cậu…

Nước mắt…

Tôi đã từng nghĩ… nước mắt sẽ không…

Phải… không thể không kiềm chế được…

Rốt cuộc… cũng đã rơi rồi…

Khóc…

Khóc vì cái gì?

Chỉ cần ai đó…

Ở cạnh tôi… và … lúc này…

Giữ lấy đôi tay run rẩy của tôi…

Đôi tay…

Tôi nhớ đôi tay lạnh buốt của cậu…

Trời có chút hửng nắng…

Đôi mắt có chút mơ màng…

Cậu lạnh giá ôm lấy cánh tay tôi…

Suýt xoa rằng sao trời lạnh thế…

Tôi chỉ lặng im…

Tôi mặc cho cậu tìm hơi ấm…

Và tôi nhìn cậu nhiều hơn…

Và rồi…

Như làn gió không báo trước…

Cậu nhẹ nhàng hiện hữu trong trái tim của tôi…

Khúc nhạc vang lên bên tai Phone…

Chợt nhớ đến cậu…

Có khi nào… Nụ cười của cậu…

Đã lấp kín tâm hồn tôi?

Tựa như dòng nước êm mượt…

Nhẹ nhàng đến…

Nhưng cũng nhẹ nhàng đi…

Vô tình và tàn nhẫn…

Thứ cậu để lại chỉ là chút hơi ấm…

Để tôi hoài niệm…

Để tôi nhớ mong…

Lẩn lướt trong không khí…

Rồi bể tan thành khói bụi…

Khiến tôi trống vắng…

Nhưng giờ đây nếu không thể…

Liệu, tôi có đủ dũng cảm…

Đủ lạnh lùng…

Để buông xuôi?

Nhịp điệu trượt đeo bước chân…

Lời bài hát cứ mãi vang vọng…

Tôi tìm kiếm chút hơi ấm giữa dòng người…

Rồi nhận ra mình thật cô độc…

Có khi nào buông xuôi rồi sẽ tốt?

Có khi nào tôi sẽ thấy một người tốt hơn cậu?

Có khi nào tôi lại thay đổi?

Tôi chợt cười…

Nụ cười hòa mình với tiếng gió…

Leng keng qua khung cửa sổ…

Thanh thúy như tiếng thủy tinh vỡ…

Tôi luôn tìm kiếm…

Tìm kiếm một thứ vô hình…

Thứ không phải ai cũng biết…

Nhưng nó luôn hiện hữu…

Quanh đây…

Hạnh phúc là gì?

Là khi thấy cậu mỉm cười…

Tôi cũng hạnh phúc…

Yêu cậu là gì?

Là trao cho cậu cả cuộc sống của tôi…

Cả tâm hồn giá lạnh này…

Bằng trái tim ấm áp… biết yêu thương…

Có lẽ,… ai cũng ích kỷ…

Cho đi… có ai mà không mong mỏi nhận lại?

Vì thế tôi luôn cần lời đáp lại của cậu…

Nhưng giờ đây…

Có lẽ đã không thể…

Vì cậu không hướng về tôi như tôi quay về cậu…

Cho nên… Tôi buông…

Phải… Buông tay để nhẹ nhõm…

Tôi hiểu…

Dù cậu có làm gì… sâu bên trong đó… tôi vẫn hiểu…

Cho nên tôi sẽ vặn to headphone…

Để chúng lấp đầy khoảng trống…

Tôi sẽ hát thật nhiều…

Hát đến khi không thể thở…

Đến khi không còn thời gian nghĩ về cậu…

Tôi luôn chờ…

Luôn kiên nhẫn đợi chờ…

Chờ ngày tôi gặp một ai khác…

Không phải là cậu…

Ngày đó… tâm hồn tôi sẽ ấm áp…

Tôi không biết ngày đó có xa không…

Nhưng tôi vẫn luôn chờ đợi…

Tôi sẽ lưu…

Sẽ nhớ cậu… như một phần của ký ức tươi đẹp…

Tôi luôn hy vọng…

Tôi với cậu…

Có thể sẽ là bạn…

Nhìn nhau như những người bạn nhé!

Đừng ngại ngùng với tôi…

Bởi vì…

Có thể lắm…

Tôi đã khác xa bây giờ…

Tạm biệt…

Phần ký ức đẹp đẽ trong tôi…

– END –

 


[ Short Fic ] – Rain

 

[ Shortfic ] MƯA

 

Author: Sapphire

Disclaimer: Tặng cho những ngày đông lạnh giá cuối cùng… Những cơn mưa lạnh giá… thấm đẫm tâm hồn…

Rating: T

Category: Sad.

Summary: Mưa rồi… Cậu có lạnh không?~

Note: Chỉ là có cảm giác muốn viết cái gì đó ngắn một chút…

 

Mưa rồi…

Cơn mưa cuối đông lạnh giá… Cậu có đang ướt không…

Tôi không thấy ướt… Tôi chỉ thấy lạnh… Thấy gió lùa vào áo…

Tôi chỉ mong cậu khỏe mạnh… Và cười với tôi…

Thấy cậu cười… Là tôi mãn nguyện rồi…

Có lẽ biết nhau là duyên phận… Có lẽ biết nhau là may mắn… Có lẽ…

Tôi không biết tôi thích cậu như thế nào…

Tôi nhớ ngày mưa bất chợt của mùa thu…

Nhớ khuôn mặt cậu lần đầu tiên gặp nhau…

Tôi với cậu… Biết nhau… Giống như vô tình…

Rồi nói chuyện nhiều hơn… Ngày mưa cứ lặng lờ qua… Cứ như thế… đi qua…

Tôi thậm chí còn không biết…

Cậu thu hút tôi như thế nào…

Đôi mắt cậu… Khung kính cậu lấm tấm nước mưa…

Tôi vẫn nhớ… như  một điều hiển nhiên nhất mà tôi phải nhớ…

Ai bảo mưa không đẹp?

Ai bảo mưa buồn?… Ai bảo mưa cô đơn lạnh giá?

Tôi chỉ thấy cơn mưa dịu dàng…

Sâu thẳm trong đôi mắt cậu…

Tôi bỗng thấy mưa đẹp…

Thanh tịnh như làn mây… Nhẹ nhàng như bông tuyết…

Tôi thấy ấm áp vì có cậu đứng bên…

Dù cậu không nói… Dù cậu giữ khoảng cách với tôi…

Nhưng tôi vẫn vui… Vì đêm đó… Cậu hỏi tôi có mệt không…

Tôi không mệt… bởi vì đã có cậu quan tâm… tôi nở nụ cười ngây ngốc…

Tôi luôn trêu chọc cậu… Còn cậu luôn mỉm cười…

Nụ cười của cậu… Có lẽ không đẹp…Nhưng với tôi…

Nó như con suối nhỏ… Len lỏi… lấp đầy tâm hồn tôi…

Dù cậu không biết rằng… Mỗi đêm tôi đều chờ đợi cậu…

Chờ tín hiệu bật sáng… Luôn luôn là tôi chờ cậu…

Cậu có biết không?…

Tôi vốn rất ích kỷ…

Cho nên khi tôi thấy cậu đối xử với tôi như những cô gái khác…

Tôi trở nên trầm lặng… Tôi kiềm chế bản thân…

Đôi lúc tôi tự giễu…

Đôi lúc mưa trêu chọc trên mái tóc…

Đôi lúc thấy cậu…

Tôi buồn…

Cậu chả bao giờ giữ lời hứa cả…

Có phải tôi cũng giống như những người khác…

Chỉ là một trong vô số những con người lướt qua cuộc sống của cậu…

Giống như cơn mưa… đến rồi lại đi…cứ âm ỉ… cứ chờ đợi… cứ như vậy …

Cậu… có phải đang cô đơn không?

Tôi không biết…

Mỗi lúc cậu cần ai đó…

Tôi luôn sẵn sàng bên cậu…

Tôi luôn cố gắng làm cậu vui…

Tôi luôn cố gắng nhắc nhở cậu… hỏi han cậu…

Nhưng tôi chợt nhận ra… không phải chỉ với tôi…

Mà với những cô gái khác… cậu cũng như vậy…

Tôi luôn dặn lòng… Quên đi…Quên đi… mau quên cậu đi…

Nhưng khi thấy cậu… Khi cậu nói chuyện với tôi… khi cậu nhìn tôi…

Tôi lại như bị thôi miên…

Tôi lại không thể… Không thể dứt khoát…

Đã bao lần tôi hát dưới mưa…

Ngắm nhìn mưa… Rồi nghĩ về cậu…

Đã bao lần tôi chạm vào mưa…

Nắm lấy mưa… Rồi nhớ đến cậu…

Đã bao lần tôi đứng dưới mưa…

Nghe tiếng mưa… Rồi lo lắng cho cậu…

Lặng im trao cho cậu tình cảm…

Lặng im trao cho cậu tấm lòng…

Lặng im nghe cậu hát… rồi vui vẻ nheo mắt cười…

Có lẽ cậu không biết đâu…

Có lẽ cậu cũng không hiểu…

Có lẽ cậu vĩnh viễn sẽ không…

Nhưng tôi vẫn cứ yêu…

Như cô ngốc lạc lối…trong mê cung sâu thẳm của cậu…

Yêu vẻ lắng nghe của cậu…

Mỗi khi nghe tôi nói… nghe tôi trút nỗi buồn…

Yêu đôi mắt sâu thẳm ấy… Giống như viên pha lê thanh khiết…

Dịu dàng yên ắng… giống như cơn mưa phùn mùa xuân êm ả…

Yêu giọng hát của cậu… Ấm áp giữa ngày đông lạnh giá…

Làm tâm hồn tôi bay bổng…

Mọi thứ…

Cứ như thế thấm dần…

Thấm dần… Làm tôi không thể kiềm chế bản thân…

Tim tôi run lên… đầu óc tôi chậm dần… khi tôi chạm vào cậu…

Cổ tay cậu ấm áp…

Làm bàn tay tôi không muốn rời…

Nhưng tôi cũng nhận ra…

Tình cảm của tôi dành cho cậu…

Là thứ tình cảm không lối thoát…

Tôi không thể tiếp tục…

Bởi vì tôi ích kỷ…

Nên tôi không thể…

Cho nên tôi chọn cách buông tay…

Dù tôi biết là khó… rất khó…

Nhưng tôi vẫn sẽ buông… Sẽ học cách lờ cậu…

Giống như cậu là người vô hình…

Giống như cơn mưa rào… Mau khô…

Nhưng thứ để lại… Là một trận mưa ầm ỹ…

Một trận mưa… Làm con người thấy dễ chịu…

Tôi sẽ lưu mọi thứ về cậu…

Ở trong một góc nhỏ bé…

Của trái tim…

Để rồi đông qua đi…

Tôi lại thấy mặt trời…

Lại thấy ấm áp…

Và quên đi mùa đông lạnh giá…

Mùa đông với cơn mưa nơi cậu…

Kỉ niệm đẹp… như những cơn mưa mạnh mẽ…

Dù mạnh mẽ… nhưng tôi có thể…

Dù trái tim tôi có ngang bướng…

Dù lý trí tôi không thể cưỡng lại…

Nhưng tôi sẽ cố…

Có lẽ… chỉ là có lẽ… tôi sẽ làm được…

Sẽ cam đảm hơn…

Nghìn lần nhắm mắt…

Nghìn lần mở mắt…

Cứ như vậy tôi sẽ quên cậu…

Tôi không chắc sẽ mất bao lâu…

Nhưng rồi sẽ qua… phải không?

Ngày hôm nay có mưa…

Mưa lất phất qua tà áo…

Mưa rơi nhẹ trên cánh tay…

Mưa đượm buồn màu xám…

Dù mưa không đẹp…

Dù mưa làm tôi buồn… làm tôi nhớ nhung…

Nhưng tôi không ghét mưa…

Bởi mưa đã ở trong tim tôi…

Một góc nào đó…

Trong trái tim nhỏ bé này…

Có cơn mưa nhẹ nhàng lướt qua…

Có cơn mưa thản nhiên…

Ghi lại kỉ niệm… làm tôi không thể quên…

Ngày sau nắng lên… Tôi sẽ lại thấy nụ cười của cậu…

Trong màu vàng rực rỡ ấy…

Tôi hy vọng…

Trái tim tôi sẽ mỉm cười…

Thật nhẹ nhõm…

–         END –

 


[ Short fic ] – Revenge


[ Short Fic ] Trả Thù

 

Author: Sapphire

Disclaimer: Dành tặng cho những tâm hồn đầy thù hận và tội lỗi… những người yêu short fic 

Rating: T

Category: Sad.

Summary: Giữa thù hận và tình yêu… Chỉ được phép chọn một… Đó là phần ích kỷ trong nguyên lý của cuộc sống…

Note: Chỉ là có cảm giác muốn viết cái gì đó ngắn một chút…

 Radical Dreamers Chrono Cross

   Máu… chất lỏng sóng sánh ấy… đỏ thẫm ấy… hòa làm một với em… với cơ thể yếu ớt của em…

                                    Anh xin em… xin em hãy thở… anh van cầu em…

                        Đừng hù dọa anh… là anh sai… anh đã sai rồi…

                                    Em có nghe thấy anh nói không?

                                                Hãy nghe đi… em làm ơn hãy nghe đi…

            Nếu không có em… anh cũng không muốn sống nữa… anh xin em…

            Anh biết anh đã sai… Sai ngay từ đầu lập kế hoạch trả thù em…

                                                Hoàn toàn sai…

            Nếu không phải là đôi mắt sáng ngời mọng nước trong ngày tang của ông ta… Nếu không phải tiếng gào khóc thê thảm của em ngày ấy… Nếu không phải tiếng nấc hòa trộn với tiếng khóc tạo thành âm thanh đau đớn… Nếu không phải thân ảnh nhỏ bé của em run lên vì khóc…

                        Anh cũng đã không thể gặp em…

                                    Phải rồi… Thù hằn đã thấm đậm vào tim anh… mặn chát nước mắt… từng giọt từng rỉ máu… cho nên khi thấy em khóc như thế… thấy em tự hành hạ bản thân như thế… anh bấc giác mỉm cười… anh cười trong sung sướng…

           Đúng vậy, anh mừng phát điên khi nghe tiếng nấc nghẹn ngào của em… thấy ông ta nhà tan cửa nát… con cái bơ vơ… Tất cả đã thỏa mãn tâm địa của anh…

                                    Nhưng rồi, khi thấy em… anh dường như vẫn chưa thỏa mãn…

                        Anh thấy thiếu sót… Anh nghĩ mình đã bỏ qua con gái của ông ta…

            Nếu đã làm ông ta vĩnh viễn không thể sống lại… thì cũng nên làm con gái ông ta vĩnh viễn sống trong đau khổ…

                        Phải rồi… nên là như thế… phải cho cái huyết thống trong người con gái ông ta phải quằn quại đau đớn… như vậy mới có thể lấp đầy những năm tháng đày đọa… những năm tháng không hạnh phúc của anh…

            Là anh ích kỷ… cho nên anh lập ra kế hoạch thật hoàn hảo… một kế hoạch không có bất cứ một sai sót nào…

                                    Đúng là thế… không có bất cứ sai sót nào…

                        Duy chỉ có một thứ bị lệch… một thứ anh đã không ngờ tới…

                                                                                    Đó là em…

                                                                        Là tình yêu anh dành cho em…

                                                Anh đã lầm… đã lầm…

  Sai lầm nhất khi báo thù em…                                                                                                                                           

Là yêu em…

    Cho nên ông trời mới đang trừng phạt anh…                                                                                           

Là đang nguyền rủa… đang thống hận anh…

                         Mưa lạnh như vậy sao em lại thích?                                                                                          

   Bởi vì mưa cô đơn… hay mưa buốt lạnh…

                                    Anh không hiểu… cũng chưa từng hiểu…

                        Đôi mắt buồn của em mỗi khi thấy mưa…

            À phải rồi, em nói với anh: “ Mưa dễ chịu lắm… Chỉ cần một cơn mưa… Mùa hè nóng bức… Cái nắng oi ả… sẽ dịu lại… mọi thứ sẽ sảng khoái… mát mẻ hơn…”

                                    Đúng rồi… nhưng chỉ đúng với em thôi…

                                                Mưa ồn ã như thế… lại không thanh tịnh…

                                                            Mưa rả rích như thế… lại có tiếng chói tai…

                        Anh ghét… anh ghét mưa… bởi vì mưa làm anh nhớ tới em…

            Em còn nói: “ Ngày mưa ăn kem là vui nhất… vị mát lạnh và thích thú…”

                                    Nhưng tại sao anh lại thấy vị kem đắng ngắt…

                                                Vị chocolate ngọt của em thích…

                                                            Hóa ra lại có vị đắng đến như vậy…

  Đã bao lần anh ăn cùng em….                                                                                                        

Tại sao chỉ có lần này là thấy đắng chát?

            Những con đường dài bất tận… lá úa vàng rơi đầy trên phố… tiếng xào xạc của lá cây… tiếng vi vu của gió… không gian tĩnh lặng nơi hàng cây… còn em thích mỉm cười đi ngược về phía sau… còn đòi anh đạp xe chở em…

                                    Giờ anh mới hiểu… đạp xe một mình… thật vô vị…

            Con đường dài như thế… anh sẽ không đủ kiên nhẫn để đi hết…

                                                            Anh cũng không thể nào hiểu được…

                                    Tại sao lúc có em, con đường lại ngắn và thú vị tới vậy?

                        Anh từng nghĩ… đạp xe là công việc nhàm chán nhất thế gian…

                                    Nhưng khi em đề nghị… anh lại không thể từ chối…

                                                Bởi vì nụ cười em chân thành quá… hồn nhiên quá…

                                    Những điều mà anh mãi mãi không thể làm cho em…

                                                Cho nên anh đạp xe đưa em qua hết con đường…

                        Lúc cảm nhận lấy vòng tay thật chặt nơi em…

                                    Anh chợt cảm thấy tim mình dễ chịu…

                                                Anh chợt thấy một cỗ khí ấm lan tỏa trong tim…

                                                            Anh chợt muốn nó kéo dài mãi mãi…

                                    Có lẽ lúc đó… anh đã thích em rồi…

                                                                                                                                                                          Đúng thế, là anh đã thích em…

Nhưng anh vẫn chưa nhận ra…

                                                            Anh chỉ vẫn nghĩ… đó là một phần của kế hoạch.

                                    Nhưng phần đó anh chưa bao giờ ghi vào trong kế hoạch…

            Em thường thức khuya để ngắm sao… ngồi thật trầm tĩnh… kiên nhẫn theo dõi từng vì sao trên bầu trời… Em nói: “ Cha em nhất định là đang ở trên đó dõi theo em… Bầu trời sao đẹp như vậy… sáng rực như vậy… là do được các linh hồn đẹp đẽ nhất thắp lên…”

               Còn anh chỉ cảm thấy lạnh tê khi ngắm sao…                                                                              Anh không thể  thấy được gì cả…  Hoàn toàn không thấy…                                                                                                                 

Một chút sáng rực cũng không có…

                                                            Bởi vì bầu trời đen thẫm…

                                                Mây dày đặc thành từng cụm…

                                    Và sao thì trốn ở những nơi anh không thể thấy…

                                    Giống như giờ đây anh không thể thấy em được nữa…

Em có đang nhìn anh không? Hay đang thương xót cho tâm hồn tội lỗi của anh?

                                                                        Phải rồi… nhìn lên bầu trời đầy sao…

                                    Anh thấy những chỗ trống trong lòng như bớt cô đơn hơn…

                        Nhưng anh lại thấy xót xa… Vì anh sợ… nếu anh quên em…

                                    Quên đi những lỗi lầm gây ra cho em…

                                                            Anh sẽ không thể tiếp tục sống…

                                    Tâm hồn anh sẽ trống rỗng… còn trái tim anh thì rách nát…

Em có đang cười nhạo anh không? Cười nhạo một thằng ngốc mù quáng như anh?

Anh mong là em sẽ cười…                                                                                      

Cười thật sảng khoái… thật vui vẻ…

                                                            Khuôn mặt em sáng bừng lên…

                                                Đôi mắt híp lại thành nếp… gò má nâng lên hạnh phúc.

                                    Em đẹp lắm… Khi cười… Em có biết vậy không?

                        Vì thế, khi em khóc trước mộ của ông ta… anh lại thấy nhói đau…

            Có một tia xấu hổ… Có một tia xót thương… cho ông ta…

                        Quái lạ… anh đã biết thương cảm từ khi nào cơ chứ?

            Đáng buồn cười hơn, là thương cảm cho kẻ anh đã gián tiếp giết chết…

            Thương cảm cho kẻ thù mà anh không thể nào có thể tha thứ…

            Nhưng anh lại để cho con gái ông ta gục vào vai anh để khóc thương cho ông ta… Nắm lấy đôi vai ấy và an ủi… Lúc đó anh thấy anh đã điên rồi… Anh đã đi quá xa so với anh nghĩ…

                        Giờ anh mới biết… nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau…

             Em nói: “ Biển mênh mông như vậy… Sóng lúc to lúc nhỏ… Chiếc thuyền lênh đênh dập dềnh trên mặt biển rộng lớn chính là biểu tượng cho cuộc đời của mỗi người… Ai cũng phải có lúc lênh đênh để rồi trưởng thành và yên ả sống đến cuối đời… Nhưng em lại thích biển… vì biển làm em trầm ổn và biết suy nghĩ hơn… nhất là vào ban đêm.”

                                    Đêm nay, ngồi trước biển… anh thấy mình thật nhỏ bé…

                        Biển làm anh có cảm giác hãi hùng trước sự to lớn của nó…

                                                Nó làm anh choáng ngợp… làm anh mệt mỏi…

  Khi thấy biển… anh lại thấy bóng dáng em… đôi mắt to tròn của em nhìn anh mỉm cười rực rỡ…

            Phải… rực rỡ trong màu nắng… chứ không phải trong màn đêm tăm tối…

                                    Còn anh chỉ mãi mãi nên đứng trong bóng tối…

                                                Không nên xuất hiện làm tổn thương ánh sáng đó…

            Để rồi ánh sáng vụt tắt… còn anh thì mãi mãi sống trong bóng tối âm u…

            Cách em tinh nghịch nhảy nhót lung tung trên đường phố đông đúc…

                        Cách em nhẹ nhàng dịu dàng trẻ con…

                                    Cách em cặm cụi nấu nướng trong bếp…

                                                Cách em mím môi cười khi nói…

                                                            Cách em nhìn anh trìu mến lo âu…

                        Tất cả… tất cả đã thấm dần vào tim anh…

                                    Phải rồi… Anh là thằng đàn ông cố chấp…

                                    Cho nên vĩnh viễn anh cũng không thể thừa nhận…

                                                Không thể thừa nhận rằng anh yêu em…

                                                            Cho dù mỗi khi đi làm anh nhớ em phát điên…

Cho dù lúc em sốt cao anh hoảng loạn sợ hãi như bản thân sắp chết đến nơi…

            Cho dù anh rất cần em hiện diện trong ngôi nhà cô độc của anh…

                        Cho dù anh muốn ôm em hằng đêm để tìm kiếm hơi ấm…

                                    Cho dù anh ích kỷ muốn chiếm giữ em là của riêng anh…

            Nhưng anh cũng không muốn thừa nhận rằng anh yêu em…

                        Cho nên khi em ngượng ngạo hỏi anh rằng…

                                    “Anh có từng yêu em không?”

                        Ngày hôm đó… anh đã trả lời vô tình bạc bẽo…

                                                Ngay cả chính anh cũng hận bản thân mình…

                                    Hối hận vì đã nói câu đó… Câu trả lời lãnh huyết…

                                                            Anh thấy đôi vai em run rẩy…

                                                Anh thấy đôi mắt em đỏ hoe…

                                    Anh thấy môi em giật mạnh…

                        Anh thấy hàng mi em nhíu lại…

            Nhưng anh không ngờ tới… không ngờ rằng… lúc đó… lúc đó…

                                    Em đã cười… Cười thật to…

                        Em hỏi cay độc rằng có phải anh muốn em chết hay không?

                                                Anh đã khựng lại… Trước đây cho đến tận bây giờ…

            Chưa từng… cũng chưa hề… anh muốn em chết…

                        Ý nghĩ của anh chỉ là… muốn em thật đau khổ…

                                    Nhưng dường như sĩ diện của một thằng đàn ông đã thắng…

                        Thù hằn trong mấy chục năm đã thắng trái tim mới rung động…

                                                Anh đã im lặng… cứ tiếp tục im lặng…

                                    Anh biết ánh mắt của anh thật vô tình…

                                                Anh biết rồi em sẽ đau đớn hận anh…

                                                            Anh biết em sẽ sống trong đau khổ…

                        Phải rồi… Như kế hoạch hoàn hảo của anh…

            Nhưng…

                        Lúc đó anh bất chợt rùng mình…

                                    Đôi mắt em… Tại sao lại đau đớn đến thế…

                                                Khuôn mặt em… sao lại co rúm như thế…

                                                            Nụ cười của em… sao lại bất cần như thế…

            Anh nhớ câu cuối cùng em nói với anh…

                        Câu cuối cùng mà em xoay đi…

            “ Em sẽ làm anh thỏa mãn. Thỏa mãn mong ước báo thù của anh. Đồ ngốc. Em đã đánh cược, đánh cược tình yêu với thù hận. Nhưng có lẽ em đã nhầm, là em đã quá tự tin rồi. Nếu anh muốn, em sẽ mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh nữa. Tạm biệt, chào anh, em đi!”

                        Suốt cả buổi nói chuyện… Anh đã không thể mở lời…

                                    Anh đã không thể nói được gì…

                                                Bởi vì anh còn đang phân vân… anh còn đang lựa chọn.

                                                            Em mắng anh là đồ ngốc… Là thằng ngốc…

                                                Nhưng em cao tay hơn anh rồi…

                                                            Em đang trêu đùa anh phải không?

                                                                        Em nói đi!

                                    Chỉ là trêu đùa anh thôi phải không?

                        Cho nên mới kết liễu… mới tự sát…

            Sao em không đợi anh đuổi theo?

                                                Tại sao không?

                                                Hay tại em không còn đủ kiên nhẫn để yêu anh nữa?

                        Em muốn trả thù anh phải không?

                                    Lấy tình yêu làm mũi dao để làm anh đau đớn…

            Vậy thì chúc mừng em… Em đã thành công rồi… vì anh đang quằn quại…

                                                                        Hằng đêm cứ như vậy mơ thấy em….

                                                            Bóng dáng em cứ tìm kiếm trong anh…

                                                Tìm kiếm… tìm kiếm… tìm kiếm trong vô vọng…

                                    Tìm chút ánh sáng lẻ loi trong tình yêu ích kỷ của anh…

            Em đã từng nói với anh: “ Tình yêu và thù hận… Con người ta chỉ có thể chọn một…”

                        Lúc đó anh chỉ khựng lại…

                                    Lúc đó anh đã không ngờ…

                                                Anh không ngờ rằng…

                                                            Mãi mãi cũng không ngờ…

                                                Ngay từ đầu… Ngay từ lần đầu tiên gặp anh….

                                                             Em đã biết anh là kẻ thù giết cha em.

– END –


[ Short Fic ] – The Wind

[ Short Fic ] Cơn gió

 

Author: Sapphire

Disclaimer: Tặng cho quãng thời gian đi học tươi đẹp nhất của cuộc đời…  

Rating: T

Category: Sad, happy ending~

Summary: Có đôi khi vô tình lướt qua nhau, thứ tình cảm trẻ con đó sẽ trở về với quá khứ… nhưng cũng có khi ta lướt qua nhau, giữa dòng người đông đúc, ta lại nhận ra rằng, thứ tình cảm trẻ con đó vẫn chưa hề phai mờ.

Note: Chỉ là có cảm giác muốn viết cái gì đó ngắn một chút…

  

Music of guitar

Đó có phải là tình yêu không?

            Tôi đã từng hỏi cậu, đó có phải là yêu hay không?

            Đáp lại tôi chỉ là đôi mắt màu xanh trong suốt của cậu có chút nhíu lại.

            Phải rồi, tôi nên buông tay, bởi vì tôi không thể nắm được cậu, cho nên tôi sẽ buông.

                        Là do cậu chai lỳ quá hay tình yêu của tôi còn chưa đủ?

                                    Làm sao mà tôi có thể hiểu được?

                                                Bởi vì cậu luôn khó hiểu như thế.

            Nếu không yêu tôi, tại sao lại trao tôi nụ hôn đó?

            Nếu không yêu tôi, tại sao lại làm tôi lầm tưởng rằng cậu yêu tôi?

                        Tôi chỉ là trò chơi của cậu… Có phải vậy không?

                                    Cậu chán rồi… nhàu nát tôi đủ rồi… trêu đùa tôi đủ rồi…

                        Cho nên cậu hắt hủi tôi như thế!

                        Vô sỉ, tôi có nên mắng cậu là vô sỉ không?

            Không, không phải là vô sỉ mà là quá vô liêm sỉ.

                        Cậu làm tôi đau đớn… Cậu làm tôi khóc…

                                    Thằng tồi!

            Nhưng tại sao, tôi vẫn yêu cậu?

                        Hãy cười mỉa mai tôi đi, khinh bỉ tôi đi.

            Bởi vì chính tôi còn không biết vì sao tôi yêu cậu nhiều đến thế.

                        Yêu đôi mắt màu xanh ngọc của cậu.

                                    Yêu ánh mắt hút hồn của cậu… Cái nhìn xa xăm ấy…

                                                Yêu mái tóc óng mượt của cậu.

            Yêu điệu cười nhếch môi của cậu… Dù trông nó có vẻ bất cần… Dù trông nó có chút vô lo…

            Yêu giọng nói trầm ấm của cậu… Yêu cách cậu ghé tai nói với tôi…

            Yêu điệu cười của cậu… Cho dù đôi lúc tôi cảm giác được nụ cười của cậu có chút giả dối… có chút đau đớn… lại có chút man mác buồn…

            Yêu đôi tay rộng lớn của cậu… yêu cái nắm tay ấm áp của cậu dành cho tôi khi mùa đông lạnh giá tới…

            Yêu cả cách đối xử của cậu với tôi… Yêu tất cả…

            Dù tôi biết… Cậu hút thuốc như cơm bữa… và tôi chỉ có thể nhắc nhở cậu thường xuyên…

                        Có nằm mơ cậu cũng không bao giờ biết được… Tôi ghét cay ghét đắng thuốc lá… Bởi thuốc lá làm cha tôi phải ra đi khỏi thế gian này…

            Tôi cũng biết cậu đến pub mỗi tối… Quay cuồng trong điệu nhạc… Trêu chọc những cô nàng nóng bỏng… và tôi chỉ có thể ngồi ở xa theo dõi cậu…

                        Có nằm mơ cậu cũng không bao giờ biết được… Tôi hận đi pub như hận thuốc lá… Bởi vì pub là nơi nhẫn tâm cướp đi cuộc sống của chị gái tôi…

            Tôi biết cậu thích tốc độ… Lao vun vút trên những đại lộ lớn hằng đêm như con thiêu thân lao vào lửa… còn tôi chỉ cố gắng tìm những thứ có thể bảo hộ cậu tốt nhất.

                        Có nằm mơ cậu cũng không bao giờ biết được… Mẹ tôi chết là do tai nạn giao thông…

                                    Cậu biết không?

                                                Tôi là đứa con bất hạnh nhất thế giới.

                                                            Bị gia đình bỏ rơi, bị xã hội khinh miệt.

            Nhưng khi gặp cậu, tôi ngỡ như nhìn thấy mặt trời hửng nắng…

            Tôi ngỡ như ông trời đã để ý tới tôi… cho tôi một chút vị ngọt đầu đời…

            Cho tôi chút nếm trải sự quan tâm, bù đắp phần thiếu trong quãng đời tăm tối của tôi…

                                    Cho nên tôi mới yêu cậu nhiều như thế.

            Phải rồi, chỉ vì tình cảm của tôi với cậu có chút sâu đậm hơn thôi…

                        Cậu nói với tôi rằng: “ Khi gặp lại nhau, chúng ta sẽ là người không quen biết. Còn thứ tình cảm này, sẽ phai nhạt theo năm tháng.”

                        Tôi chỉ trân trối nhìn cậu, rồi khẽ khàng lắc đầu như không thể chấp nhận nó, đúng thế, tôi không thể nào chấp nhận được.

            Rồi cậu bỏ đi, ánh hoàng hôn nhạt dần, hình bóng cao dài của cậu cũng theo đó biến mất…

            Tôi chỉ nhớ rõ… thân ảnh liêu xiêu của cậu… thật tịch mịch… cô đơn…

            Lúc đó tôi chợt nhận ra rằng… Người tội nghiệp nhất trên thế gian không còn là tôi nữa…

                        Mà là cậu…

                        Tôi cứ như con ngốc chạy theo ôm lấy tấm lưng của cậu thật chặt, níu giữ thật mạnh…

            “ Nếu có ngày vô tình ta gặp lại nhau… Nếu tình cảm vẫn còn vẹn nguyên… Nếu như cậu vẫn còn thích tôi… Mà không chỉ cần mình tôi là đủ… tôi sẽ bù đắp phần trống trong tâm hồn cho cậu… tôi hứa… hứa danh dự… Bằng cả trái tim của tôi… Bằng cả thứ tình cảm mà tôi gọi là yêu dành cho cậu.”

                        Cậu không làm gì cả, chỉ đứng im lặng để tôi nói…

                                    Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ người cậu truyền qua lớp áo dày đặc của tôi… Chỉ cần tôi trưởng thành hơn nữa… Đủ khoan dung để chấp nhận tất cả… Đủ thông minh để dẫn đường cho cậu… Đủ khôn khéo để làm cậu hạnh phúc.

            Rồi tôi buông cậu ra… Mỉm cười tươi rói như vậy với cậu… rồi quay lưng chạy đi…

            Còn cậu vẫn trầm mặc… ánh mắt xanh biếc trong suốt đó im lặng dõi theo tôi… Tôi biết… Đôi mắt cậu vẫn dõi theo đến khi tôi biến mất…

                        Và giờ đây, khi tôi đã trưởng thành rồi… Cậu vẫn nhớ chứ?

            Nhớ câu nói của tôi hôm đó không… Tôi quay lại là để lấp đầy tâm hồn cậu… Vì vậy hãy chấp nhận tôi nhé…

                        Dù có 4 năm không gặp… Tôi phát hiện ra cậu vẫn không hề thay đổi… Vẫn như ngày đầu tôi gặp cậu…

                        Tất cả với cậu vẫn còn vẹn nguyên… Duy ánh mắt nhìn tôi đã có chút khác biệt…

            Cậu đã từng nói: “ Mỗi cơn gió mang một mùi vị khác nhau. Không cơn gió nào mang lại cảm giác dễ chịu như cơn gió nào. Tùy vào tâm trạng con người mà gió cũng sẽ thay đổi mùi vị.”

                        Cậu biết không?

                                    Tôi chỉ biết điều này…

                                                Rằng cậu đã sai…

                                    Rằng tình cảm tôi dành cho cậu vẫn chưa hề thay đổi…

                                                Rằng cậu đã thua tôi rồi…

                                                            Trò chơi này… Tôi đã thắng…

            Và vị của cơn gió hôm nay cũng thật ngọt ngào…

                                                                                    Ngọt như nụ cười của cậu vậy…

– END –


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.